Top 10 # Yêu Là Cái Gì Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 3/2023 # Top Trend | Tvzoneplus.com

Tình Yêu Là Cái Gì?

Các bạn trẻ thân mến,

Điều gì làm cho các bạn mất thời giờ nhiều nhất? Điều gì làm cho các bạn quan tâm nhất? Điều gì làm cho các bạn hạnh phúc nhất và cũng có thể đau khổ nhất? Thưa đó chính là tình yêu. Công chưa thành, danh chưa toại người ta có thể tiếp tục phấn đấu vươn lên, nhưng sống mà không còn ai để thương để nhớ, để “Mòn con mắt đợi cổng trường. Người ta về… các ngả đường xôn xao” thì đó là cuộc đời đang chết dần chết mòn theo năm tháng.

Nhưng yêu là gì? Tình yêu đích thực cần phải biểu lộ cho người mình yêu như thế nào?

Cách thức thể hiện tình yêu của CGS cũng thật gần gũi với đời sống của chúng ta. Tình yêu của Ngài cũng khởi đầu từ một nhu cầu trao ban tình yêu, mong ước được chia sẻ vui buồn với người mình yêu, thể hiện sự chân thành và chung thủy qua giao ước vĩnh cửu để mãi mãi trao ban hạnh phúc cho người mình yêu.

Vậy yêu là gì? Tại sao lại phải yêu? Và thế nào mới là một tình yêu chân thực?

Có người bảo rằng yêu nhau là nhớ nhau

Sự thụ hút này tạo nên sự gắn bó làm cho họ ham muốn tìm hiểu lẫn nhau, kèm theo một nhu cầu yêu mến lẫn nhau, ham muốn thực hiện một điều chung với nhau, chia sẻ cho nhau…họ có những dự định ngắn hạn, họ tìm cách làm vui lòng nhau,những kỷ vật lần lượt được trao tặng nhau như trao gởi tình yêu của mình, như biểu lộ tấm lòng khao khát làm vui lòng người yêu, nhưng giai đoạn này tình yêu vẫn mang tính vị kỷ, nghĩa là vẫn chỉ là tìm hạnh phúc cho riêng mình, cần người bạn để thỏa mãn cho sự khao khát, say sưa của bản thân nhiều hơn là lo cho người mình yêu. Điều này thể hiện qua những lời nói: “anh cần em, anh nhớ em”. Sự cần và nhớ đưa đến những buổi hẹn hò thật thơ mộng, lãng mạn và vui tươi, nhưng cũng mang lại biết bao sầu đông vì người yêu lỡ hẹn, phải một mình thẫn thờ dạo mãi quanh sân. Như Hồ Zếnh đã từng thốt lên:

“Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé,

Để lòng buồn anh dạo mãi quanh sân.

Nhìn trên tay điếu thuốc cháy lụi dần,

Anh khẽ nói : ‘Gớm ! Sao mà nhớ thế !” (chuyện ôn kỷ niệm nhân 60 măm)

Tất cả nỗi nhớ thương, sự thu hút lẫn nhau, các tình cảm nồng nàn được biểu lộ qua sự quan tâm đến đời sống của nhau làm cho hai con người gần nhau hơn, hiểu nhau hơn và dẫn đến một nỗi ham muốn chia sẻ đến độ không còn của anh hoặc của tôi mà củachúng ta. Tất cả trở thành tình yêu vào lúc hai người thật sự dấn thân hứa trao ban trọn vẹn cho nhau, đón nhận nhau trong viễn tượng tương lai, khi thịnh vượng cũng như lúc gian, mạnh khỏe, ốm đau. Yêu nhau là cùng dìu nhau đi đến tương lai, thế nên viễn tưởng tương lai khi yêu nhau không chỉ là ôm nhau trong vòng tay hôm nay, mà là quyết định yêu nhau mãi mãi, cùng nhau đi đến hết đoạn cuộc đời. Tình yêu chân thực luôn mang tính vĩnh cửu, không chỉ yêu nhau khi tuổi còn thanh xuân mà phải gắn bó với nhau khi tóc bạc mái đầu.

Người ta vẫn thường nói : “Tình chỉ đẹp khi còn dang dở – Đời mất vui khi vẹn câu thề”. Cuộc tình vẫn còn đẹp khi còn quan tâm đến nhau, chia sẻ cho nhau và cùng nhau xây dựng hạnh phúc cho nhau, nghĩa là công việc vẫn dở dang. Họ vẫn và đang tiếp tục hy sinh cho nhau, quan tâm lo lắng cho nhau và tìm cách làm vui lòng nhau. Còn khi hai người không còn gì để giúp nhau, cho nhau thì cuộc đời lúc đó sẽ mất vui. Có biết bao cuộc tình tan vỡ vì họ không còn gì để trao cho nhau. Họ sống với nhau như một bổn phận và trách nhiệm, khôngcòn mặn nồng để làm vui lòng nhau nên thiên đàng của tình yêu đã sớm trở thành hỏa ngục chứa đầy ghen tương, giận hờn và khổ đau.Như cha ông xưa đã nói:

Qua những phân tích trên cho chúng ta thấy tình yêu nơi con người được chia thành hai loại. Tình yêu dâng hiến (Agape) và tình yêu chiếm đoạt (Eros).

Tình yêu chiếm đoạt: đó là tình yêu vị kỷ. Họ chỉ nhắm đến nhu cầu của mình mà quên mất nhu cầu của người mình yêu. Họ luôn đòi hỏi người yêu phải mang lại hạnh phúc cho mình, tìm mọi cách để khai thác người yêu như phương tiện thỏa mãn nhu cầu thể xác và tâm hồncủa mình. Bất chấp luật lệ và thiếu tôn trọng người mình yêu.

Chúc các bạn hiểu được thế nào là tình yêu chân thật, và dám sống tình yêu cho tha nhân, cho bạn bè để kiến tạo mùa xuân ngập tràn hạnh phúc cho trần gian. Chúc các bạn luôn tìm được niềm vui đích thực trong cuộc sống hôm nay. Amen

Đức ông Linh Tiến Khải

Yêu Là Cái Gì? Có Ăn Được Không? Quanh Quẩn Vẫn Chả Hiểu Yêu Là Gì!

Người từng nói chuyện thâu đêm với bạn, giờ thế nào rồi?

1. Đọc lại nhật ký trò chuyện lúc trước của chúng ta, chỉ có thể cảm thán một câu: “Hoá ra chúng ta từng thân thiết đến vậy.”

2. Từ danh sách đặc biệt trở lại bình thường, từ biệt hiệu đặc biệt trở lại bình thường. Từ “không gì không kể” trở thành “không có gì để nói”, sợ rằng một câu hỏi thăm của tôi lại trở thành sự phiền toái đối với cậu.

3. Mỗi ngày đều đang chờ đợi, chỉ là cũng chẳng biết đang chờ đợi điều gì nữa.

4. Một mình em mở lại nhật ký trò chuyện, đọc một lúc lại tự dưng bật cười, sau mới nhận ra hoàn cảnh bây giờ, trong lòng chỉ còn sót lại đau thương. Cả ngày vào facebook của anh chục lần, mỗi lúc đăng status đều hi vọng anh nhìn thấy, sau đó chủ động nhắn tin cho em.

5. Hai chúng ta, mỗi người một cuộc sống riêng, không can thiệp, không làm phiền nhau. Thời gian cuốn trôi mọi thứ, thỉnh thoảng nhớ lại lúc trước, cũng chỉ là vội vã lướt qua.

6. Muốn quay ngược thời gian, trở lại quá khứ, cố gắng nối tiếp câu chuyện của hai ta, ít nhất thì cũng không để anh rời xa em.

7. Cả ngày cầm điện thoại nhìn mấy chục lần, cũng chẳng nhìn thấy tin nhắn cậu gửi tới.

8. Có rất nhiều chuyện, rất nhiều lời cũng chẳng có ai chia sẻ, chỉ có thể nén chặt trong lòng. Nỗi nhớ anh cũng vậy, nén chặt trong tim. Chúng ta đã chẳng có quan hệ gì nữa rồi, một mình em đau lòng là được.

9. Nhìn không thấy nhưng vẫn hiện nơi trái tim.

10. Nhật ký trò chuyện của hai ta dừng ở 7 tháng trước, em cũng không nỡ xóa một tin nhắn nào.

11. Cậu ấy từng biết hết những bí mật nhỏ nhỏ của tôi, chúng tôi từng cùng năm một góc kể nhau nghe những bí mật nhỏ riêng mình, thế mà giờ đây, chỉ một câu chào hỏi đơn giản cũng không biết nên mở miệng ra sao, sợ rằng sự chủ động của bản thân làm phiền đối phương.

12. Mở đầu của câu chuyện luôn là vậy, đúng lúc gặp gỡ, không kịp đề phòng. Kết thúc của câu chuyện luôn là vậy, cây mọc hai nhánh, mỗi nhánh một phương.

13. Lúc trước tôi chẳng bao giờ thức giấc giữa đêm nhìn điện thoại cả, thế mà bây giờ lại không biết học được cái bệnh thần kinh này từ đâu nữa, cứ tự tỉnh xem xem anh có nhắn tin đến không, thấy tin nhắn của anh mới chịu đi ngủ sớm. Aiz, ngu ngốc thật.

14. Lúc bắt đầu cứ nghĩ năm dài tháng rộng, còn đầy cơ hội. Lại chẳng biết rằng lòng người dễ đổi thay, sẽ mờ nhạt theo thời gian, vẫy tay tạm biệt rồi lại mãi mãi xa nhau.

15. Mỗi ngày vẫn mở khung chat vô số lần, nhưng cố gắng kìm nén không gửi tin nhắn cho anh.

16. Vẫn cứ tưởng có thể nói chuyện cả đời cơ.

17. Từ giờ trở đi, người cùng anh nói chuyện thâu đêm suốt sáng chẳng phải là tôi nữa rồi.

18. Ngày trước ngay lập tức trả lời tin nhắn, mà giờ đây đợi cả tiếng cũng chẳng có lời hồi âm.

19. Từ người xa lạ lại trở thành người xa lạ, đó là câu chuyện của chúng tôi.

20. Mỗi ngày nhớ cậu 800 lần, là 800 lần đau lòng, cũng là 800 lần tủi thân.

Nguồn: Weibo

Dịch: Linh Lung Tháp

Đủ xa rồi cũng thành lạ…

Sắc Đẹp Và Tình Yêu Dưới Cái Nhìn Phật Giáo

Ngày nay có rất nhiều con người đạo đức đã trở nên vô cùng bại hoại chính bởi sự phóng túng nhân tính và những thứ loạn luân bậy trong đời sống xã hội hiện đại. Đặc biệt là vấn đề tình yêu và sắc đẹp, con người đã vì nó mà tự hủy hoại đi bản thân mình.Đời người giống như một giấc mộng vậy, đừng để những thứ ảo tưởng nơi xã hội làm biến chất cũng như mất đi bản tính nguyên sơ lương thiện và thuần tịnh mà con người vốn có.

Thông thường mỗi khi động chạm đến vấn đề tình yêu, người tu luôn xem nó như là chuyện của thế gian và không nên nghĩ nhớ về chuyện này. Ai nói mình không trải qua chuyện này là người ấy không thật với lòng mình, vì bất cứ ai cũng có mắt để nhìn thấy cái sắc đẹp đang sống và hiện hữu quanh ta. Mỗi người đều tai để nghe những lời êm dịu và con người luôn để ý hay nghĩ nhớ đến hình bóng một người con gái nào đó đang ở bên kia cuộc đời. Chúng ta nên thành thật với chính bản thân hay với ý nghĩ của mình. Chẳng ai ở bên ngoài có thể ngăn cấm việc người tu hành nhớ thương đến người khác. Còn nếu có những người tu nào đó không biết tự ngăn cấm lấy chính họ khi nhìn sắc hay khởi tâm nghĩ tưởng bậy bạ hoặc tính chuyện yêu đương thì đó cũng là quyền của họ thôi. Đức Phật cũng khó có thể ngăn cấm được một khi nó còn nằm bên trong tư tưởng của họ. Nhưng nếu đã tu hành mà không ý thức với con người mình để bị ngoại cảnh và những thứ trần thế mê hoặc, thì bản thân họ đang sống trong sự mâu thuẫn với mình. Nếu vậy thì họ đã tự làm khổ mình và tự vấy bẩn lên tâm hồn cũng như con người lương thiện vốn có của họ.

Sắc đẹp theo quan điểm Phật giáo

Đạo phật luôn cho rằng chính cái sắc mà người ta cho là đẹp ấy, chẳng qua là do vì cái thấy của nghiệp nên lòng tự cảm thấy thỏa mãn. Hay có những cảm tưởng và rung động thế nào đối với sắc đẹp, cái rung động trong con tim của một người đối với cái sắc đẹp cũng chẳng khác gì người đời là mấy, vì là con người bình thường như bao nhiêu người. Nhưng khi đã xuất gia thì mỗi người phải học cách nhìn và rung động trước cái sắc đẹp, theo cách rung động của người xuất gia. Đó là cách rung động trong ý thức hay sự giác tỉnh cũng như biết quán sát, suy tư cũng như có sự tự chế với bản thân chính mình. Biết tự chế định tĩnh đối trước mọi sắc đẹp, có lẽ còn cảm nhận cái sắc đẹp đó hơn cả bình thường nữa kìa, nếu ngắm nhìn cũng như luôn cảm nhận cúng với cái đẹp ấy mà đừng khởi tâm tham ái chấp thủ thì chắc rằng đức Phật cũng sẽ tha tội cho. Cái sắc hay cái đẹp của con người, của vạn hữu tự nó chẳng phải là cái tội hoặc sự sai lầm nhất thời mà có chăng nhưng là do chính cái chất liệu tham ái, si mê và chấp thủ của bản thân con người rót vào mà ra.

Tuy nhiên cái sắc ở mỗi người suy cho cùng nó cũng chỉ là vẻ ngoài, là cái sẽ bị mất đi và hao mòn theo thời gian. Nhưng duy chỉ có sắc đẹp của tâm hồn là cái sẽ tồn tại mãi mãi. Vì lúc đó, là chính con người với nội tâm của mình, làm nên cái đẹp từ lòng thiện, không phải nhờ đến một lớp phấn son bên ngoài để làm nên sắc đẹp về ngoại hình đó.

Phật giáo có quan tâm nhiều đến vấn đề tình yêu không?

Mỗi khi nói về đạo Phật hầu như con người chỉ nghĩ đến những người xuất gia và vấn đề về niệm Phật, nên thường cho rằng tình yêu là lĩnh vực ít được đề cập đến và luôn phân vân không biết Phật giáo có nói gì về vấn đề này hay không. Thực tế, Phật giáo đã bàn về vấn đề này một cách rõ ràng và dễ hiểu qua các bản kinh Nguyên thủy về việc thiết lập những mối quan hệ tình cảm nam nữ, tình yêu đôi lứa, tình nghĩa vợ chồng ngay trong đời sống hiện thực. Mục đích của việc này là tạo dựng nên một đời sống hướng thượng, gia đình hạnh phúc của những Phật tử tại gia trong đời này cũng như nhiều đời sau. Tình yêu nam nữ giống như mọi thứ tình cảm khác có mặt trên chính cuộc đời này, theo Phật giáo nó cũng cần được chăm sóc rất nhiều. Vì nó là nghiệp ái của mình và bản chất luôn là trói buộc và vị kỷ nên hạnh phúc lứa đôi tuy có, nhưng thường mong manh và dễ đổ vỡ. Nuôi dưỡng tình yêu không phải mãi nghĩ về người yêu mà còn học cách tu dưỡng đạo đức cũng như nhân cách sống, hãy luôn biết chân thành chia sẻ yêu thương của mình với người mà ta yêu.

Phật giáo dạy chúng ta yêu cần có thái độ tôn trọng và giữ gìn những quan hệ lành mạnh và luôn biết cân nhắc tâm ý để quan sát những chuyển biến sau đó. Mục đích đến với nhau là để tìm kiếm một người bạn đời hết lòng vì mình. Một tình yêu cao thượng là một tình yêu không chiếm hữu , không chỉ hạn hẹp bởi dành riêng cho một đối tượng và biến đối tượng đó trở thành nô lệ sắc đẹp. Đã đến với nhau bằng tình yêu thì tức nhiên tình yêu đó cần phải đẹp, lễ phép, lý tưởng, hạnh phúc.

“Cái Ngàn Vàng” Là Cái Chi Chi…

Có một điều “rất lạ mà quen” là hễ có ai đó nhắc đến “cái ngàn vàng” thì mọi người lại xôn xao bàn tán. Chuyện “còn, mất, dày, mỏng, méo, tròn…” luôn khiến người ta bận tâm, nhưng người bận tâm nhất dường như không phải chủ nhân của nó mà lại là các đấng mày râu.

Đa số cho rằng, điều quan trọng nhất trong tình yêu, hôn nhân là sự yêu thương, lòng chung thủy, hiểu biết, cảm thông và chia sẻ cùng nhau trên suốt con đường đời chứ không phải là cái màng mỏng manh kia.

Nói thì nói vậy, nhưng trong thực tế, đa số các anh vẫn xem cái ấy là một trong những tiêu chí hàng đầu khi chuẩn bị bước vào hôn nhân. Lý lẽ các anh đưa ra là “nếu không quý, người ta đã chẳng gọi đó là cái ngàn vàng”. Còn ai định giá cái đó “ngàn vàng” thì do tôi ít học nên không biết trước cụ Nguyễn Du, có ai đã từng trả giá cao ngất ngưởng như vậy chưa!

Một anh bạn của tôi làm bác sĩ thẩm mỹ đi du học bên Tây về, có lần nói nửa thật, nửa đùa: “Phàm ở đời, cái gì hiếm thì quý. Có khi vài năm nữa, cái ấy không phải ngàn vàng nữa mà là hàng vạn, hàng trăm ngàn mới mua được. Ở chỗ tôi, ngày ít thì vài chục, ngày nhiều thì cả trăm cuộc điện thoại gọi đến hỏi cách làm sao để vá víu, tân trang, thay thế lắp đặt hàng mới…”.

Chi mà khổ vậy trời? Tất cả chỉ là do cái quan niệm mà ra. Phương Tây họ không đặt nặng vấn đề này nên họ… khỏe re. Yêu nhau, hợp nhau thì sống chung, không muốn sống chung nữa thì chia tay. Xem phim, đọc báo thấy các đấng mày râu xứ họ chẳng bao giờ bận tâm “trước tôi, cô đã lên giường với thằng nào?”. Còn ở mình, do nghĩ rằng, cái đó đi kèm với “hên, xui, may, rủi” nên người ta mới cất công đi tìm.

Chính vì có cung nên mới có cầu. Và người ta bắt đầu nghĩ tới chuyện… làm cái ngàn vàng giả; kéo theo sự ăn nên làm ra của các cơ sở thẩm mỹ; các nhà sản xuất, nhà buôn. Hiện nay, trên thị trường, “cái ngàn vàng… giả” trôi nổi đủ cả Tây, Tàu, Nhật Mỹ… Các cô thì lắp ráp hàng giả, các anh thì xài hàng giả mà vẫn tưởng mình ngon.

Có ai dám khẳng định rằng, khi lên giường với cô gái còn trinh thì thấy “ngon” hơn, sung sướng hơn với người đã mất? Có ai nói khi cưới cô gái còn trinh về làm vợ thì “yêu” lần đầu tuyệt vời hơn, còn những lần sau thì tệ hơn? Tất cả những thứ đó đều do “cái đầu”, đúng hơn là cái suy nghĩ mà ra, còn thực thể thì quan hệ lần đầu chẳng bao giờ viên mãn cả.

Chúng ta không khuyến khích quan hệ tình dục bừa bãi nhưng “của người ta, người ta có quyền cho ai mà người ta thấy xứng đáng”. Một anh chồng quan hệ với không biết bao nhiêu cô gái nhưng khi lấy vợ vẫn muốn cưới gái trinh. Như thế thì có quá vô lý, quá bất bình không?

Tình dục, đó là cảm xúc, là nhu cầu của con người. Khi yêu thương nhau, ai cũng muốn ăn đời ở kiếp, muốn có nhau suốt đời; đâu có ai biết sau này mình không nên vợ nên chồng mà tính toán? Đặc biệt, đối với hầu hết phụ nữ, con đường đi đến tình dục phải qua tình yêu hay chí ít cũng phải có tình cảm nên một khi chị em đã “cho” tức là họ đã có sự lựa chọn chứ không phải “bạ đâu cho đấy”. Họ khác với đàn ông ở điểm này.

Chỉ có điều là những người nhận có khi lại chẳng ra gì. Nhận xong thì cho rằng cô gái ấy không biết giữ gìn nên bỏ, nhận xong thì chán nên bỏ, nhận xong thì “đi kiếm cô gái còn cái ngàn vàng để cưới làm vợ”… Nhưng ở đời, gieo nhân nào, gặt quả ấy. Anh bạn bác sĩ thẩm mỹ của tôi nói chắc nịch: “Khi gần con gái người ta, anh nào cũng tươm tướp muốn chiếm lấy, vậy thì còn đâu các cô trinh nữ mà các anh kiếm tìm chi cho mệt? Nếu tìm được thì hẳn là… kiếp trước có tu; còn không thì… vớ phải hàng giả là cái chắc!”.

Mới đây, anh bạn tôi đã “vá víu, tân trang” cho một “chân dài bán dâm” ở một tỉnh nọ. Cô bảo: “Tốn bao nhiêu cũng được, miễn sao như thật”. Chồng cô là con nhà danh giá. Vừa rồi thấy đám cưới họ tổ chức linh đình, anh cười mím chi cọp, phán luôn: “Trông mặt anh chồng thấy tội tội sao á…”.

Nói gần, nói xa cuối cùng cũng phải tóm lại: Cái gì mình cho là quý thì nó quý, cho là tầm thường thì nó tầm thường. Cũng giống như nước ở sa mạc thì quý, còn kim cương ở đó thì chẳng qua cũng chỉ là một loại đá…

“Ngàn vàng là cái chi chi; sao cho có nghĩa, có nghì thì hơn”…

Theo NLĐ